遣悶

唐代 劉璉
天光沉陰歲將暮,客子驅車逐歸路。 塞鴻叫入吳江雲,野鳥對立枯桑樹。 茫茫四顧少行人,栝蒼之山渺何處。 愁心如水水復凍,焉得滔滔向東注。
tiān guāng chén yīn suì jiāng   chē zhú guī
sāi hóng jiào jiāng yún   niǎo duì sāng shù
máng máng shǎo xíng rén   guā cāng zhī shān miǎo chǔ
chóu xīn shuǐ shuǐ dòng   yān tāo tāo xiàng dōng zhù