遣悶

宋代 蘇舜欽
隆冬雪跨月,度日關門廬。乘昏氣慘烈,悲風吹江湖。 白鵠翅翼傷,塌然困泥塗。不入鶬鶊群,哀鳴憶雲衢。 夕飢乏粒食,浩蕩天地俱。何時辟重陰,得見白日舒。
lóng dōng xuě kuà yuè   guān mén chéng hūn cǎn liè   bēi fēng chuī jiāng
bái chì shāng   rán kùn cāng gēng qún   āi míng yún
shí   hào dàng tiān shí zhòng yīn   jiàn bái shū