遣懷三首 其二

宋代 呂本中
秋風襲殘暑,忽過江上林。旦日扶杖來,不見十畝陰。 蔬畦甚寂寞,亦受霜雪侵。念此不常好,如我宿昔心。 濤頭落崩岸,野鳥助謳吟。潛魚著沙底,避網冬更沈。
qiū fēng cán shǔ   guò jiāng shàng lín dàn zhàng lái   jiàn shí yīn    
shū shén   shòu shuāng xuě qīn niàn cháng hǎo   宿 xīn    
tāo tóu luò bēng àn   niǎo zhù ōu yín qián zhe shā   wǎng dōng gèng shěn