遣懷

宋代 王松
自從讀禮廢吟詩,豈為窮愁下筆遲?書好總難勝酒力,妻賢終不及親慈! 秋風落木空腸斷,夜雨孤燈每淚垂。輸與林烏能反哺,報恩無日有餘悲。
cóng fèi yín shī   wèi qióng chóu xià chí   shū hǎo zǒng nán shèng jiǔ   xián zhōng qīn  
qiū fēng luò kōng cháng duàn   dēng měi lèi chuí shū lín néng fǎn   bào ēn yǒu bēi