遣懷

唐代 杜甫
昔我游宋中,惟梁孝王都。名今陳留亞,劇則貝魏俱。 邑中九萬家,高棟照通衢。舟車半天下,主客多歡娛。 白刃讎不義,黃金傾有無。殺人紅塵里,報答在斯須。 憶與高李輩,論交入酒壚。兩公壯藻思,得我色敷腴。 氣酣登吹台,懷古視平蕪。芒碭雲一去,雁鶩空相呼。 先帝正好武,寰海未凋枯。猛將收西域,長戟破林胡。 百萬攻一城,獻捷不雲輸。組練棄如泥,尺土負百夫。 拓境功未已,元和辭大爐。亂離朋友盡,合沓歲月徂。 吾衰將焉托,存歿再嗚呼。蕭條益堪愧,獨在天一隅。 乘黃已去矣,凡馬徒區區。不復見顏鮑,繫舟臥荊巫。 臨餐吐更食,常恐違撫孤。
yóu sòng zhōng   wéi liáng xiào wáng dōu míng jīn chén liú   bèi wèi
zhōng jiǔ wàn jiā   gāo dòng zhào tōng zhōu chē bàn tiān xià   zhǔ duō huān
bái rèn chóu   huáng jīn qīng yǒu shā rén hóng chén   bào zài
gāo bèi   lùn jiāo jiǔ liǎng gōng zhuàng zǎo  
hān dēng chuī tái   huái shì píng máng dàng yún   yàn kōng xiāng
xiān zhèng hǎo   huán hǎi wèi diāo měng jiàng shōu 西   cháng lín
bǎi wàn gōng chéng   xiàn jié yún shū liàn   chǐ bǎi
tuò jìng gōng wèi   yuán luàn péng you jǐn   suì yuè
shuāi jiāng yān tuō   cún 歿 zài xiāo tiáo kān kuì   zài tiān
chéng huáng   fán jiàn yán bào   zhōu jīng
lín cān gèng shí   cháng kǒng wéi