牆陰殘雪

唐代 何頻瑜
積雪還因地,牆陰久尚殘。影添斜月白,光借夕陽寒。 皎潔開簾近,清熒步履看。狀花飛著樹,如玉不成盤。 冰薄方寧及,霜濃比亦難。誰憐高臥處,歲暮嘆袁安。
xuě hái yīn   qiáng yīn jiǔ shàng cán yǐng tiān xié yuè bái   guāng jiè yáng hán
jiǎo jié kāi lián jìn   qīng yíng kàn zhuàng huā fēi zhù shù   chéng pán
bīng báo fāng níng   shuāng nóng nán shuí lián gāo chǔ   suì tàn yuán ān