牆外芙蓉初過其一尚可玩

宋代 韓淲
日晚山氣寒,芙蓉表孤花。亭亭萬綠中,紅鮮照萎葩。 不與時物遷,肯以顏色誇。立而望之遍,落葉徒泥沙。
wǎn shān hán   róng biǎo huā tíng tíng wàn zhōng hóng   xiān zhào wēi    
shí qiān   kěn yán kuā ér wàng zhī biàn luò   shā