羌村三首

唐代 杜甫
崢嶸赤雲西,日腳下平地。 柴門鳥雀噪,歸客千里至。 妻孥怪我在,驚定還拭淚。 世亂遭飄蕩,生還偶然遂。 鄰人滿牆頭,感嘆亦歔欷。 夜闌更秉燭,相對如夢寐。 晚歲迫偷生,還家少歡趣。 嬌兒不離膝,畏我復卻去。 憶昔好追涼,故繞池邊樹。 蕭蕭北風勁,撫事煎百慮。 賴知禾黍收,已覺糟床注。 如今足斟酌,且用慰遲暮。 群雞正亂叫,客至雞鬥爭。 驅雞上樹木,始聞叩柴荊。 父老四五人,問我久遠行。 手中各有攜,傾榼濁復清。 苦辭酒味薄,黍地無人耕。 兵革既未息,兒童盡東征。 請為父老歌,艱難愧深情。 歌罷仰天嘆,四座淚縱橫。
zhēng róng chì yún 西   jiǎo xià píng
chái mén niǎo què zào   guī qiān zhì
guài zài   jīng dìng hái shì lèi
shì luàn zāo piāo dàng   shēng huán ǒu rán suì
lín rén mǎn 滿 qiáng tóu   gǎn tàn
lán gèng bǐng zhú   xiāng duì mèng mèi
wǎn suì tōu shēng   huán jiā shǎo huān
jiāo ér   wèi què
hǎo zhuī liáng   rào chí biān shù
xiāo xiāo běi fēng jìn   shì jiān bǎi
lài zhī shǔ shōu   jué zāo chuáng zhù
jīn zhēn zhuó   qiě yòng wèi chí
qún zhèng luàn jiào   zhì dòu zhēng
shàng shù   shǐ wén kòu chái jīng
lǎo rén   wèn jiǔ yuǎn xíng
shǒu zhōng yǒu xié   qīng zhuó qīng
jiǔ wèi báo   shǔ rén gēng
bīng wèi   ér tóng jǐn dōng zhēng
qǐng wèi lǎo   jiān nán kuì shēn qíng
yǎng tiān tàn   zuò lèi zòng héng