前調

宋代 李呂
令行。香泛金鱗翻蕊盞。笑里桃花紅近眼。粉壺琥珀為君傾,弄翠按紅歸去晚。 歸晚。思何限。玉墜金偏雲鬢亂。傷春誰作嬉遊伴。只有飛來花片。幾回愁映眉山遠。總被東風驚散。
lìng xíng xiāng fàn jīn lín fān ruǐ zhǎn xiào táo huā hóng jìn yǎn fěn wèi jūn qīng   nòng cuì àn hóng guī wǎn
guī wǎn xiàn zhuì jīn piān yún bìn luàn shāng chūn shuí zuò yóu bàn zhǐ yǒu fēi lái huā piàn huí chóu yìng méi shān yuǎn zǒng bèi dōng fēng jīng sàn