乾道癸巳臘後二日,桂林大雪尺余,郡人云前

宋代 范成大
憶昔北征秋遇雪,穹廬苦寒不堪說。 飛花如席暗燕然,把酒悲歌度佳節。 胡兒館客類西河,鐍戶不容浮蟻泄。 當時已分餐氈莩,寧復夢遊炎嶺熱。 忽逐梅花行萬里,又與故山輕話別。 天公恐我愁瘴霧,十日號風吹石裂。 同雲乃肯度嚴關,一夜玉峰高巀嵲。 老榕蓊密最先縞,稚竹枵虛時一折。 須知桂海接蓬瀛,滿目三山白銀闕。 不管樓高翠袖單,但嫌酒淺金杯凸。 東郭先生履雖敝,詩情卻斗冰壺潔。 歸橪凍髭搜好句,山館青燈對明滅。 為憐葉氣到黃茅,何止森森松柏悅。 豐年作守會飽暖,羈宦思歸自愁絕。 豈無菊徑樂琴書,亦有秫田供麴糱。 東岡雪後一犁春,誰在陂頭憶調燮?
běi zhēng qiū xuě   qióng hán kān shuō  
fēi huā àn yàn rán   jiǔ bēi jiā jié  
ér guǎn lèi 西   jué róng xiè  
dāng shí fēn cān zhān   níng mèng yóu yán lǐng  
zhú méi huā xíng wàn   yòu shān qīng huà bié  
tiān gōng kǒng chóu zhàng   shí hào fēng chuī shí liè  
tóng yún nǎi kěn yán guān   fēng gāo jié niè  
lǎo róng wěng zuì xiān gǎo   zhì zhú xiāo shí zhé  
zhī guì hǎi jiē péng yíng   mǎn 滿 sān shān bái yín quē  
guǎn lóu gāo cuì xiù dān   dàn xián jiǔ qiǎn jīn bēi  
dōng guō xiān sheng suī   shī qíng què dòu bīng jié  
guī rǎn dòng sōu hǎo   shān guǎn qīng dēng duì míng miè  
wèi lián dào huáng máo   zhǐ sēn sēn sōng yuè  
fēng nián zuò shǒu huì bǎo nuǎn   huàn guī chóu jué  
jìng qín shū   yǒu shú tián gōng niè  
dōng gāng xuě hòu chūn   shuí zài bēi tóu diào 調 xiè