前春雪

宋代 郭祥正
玄冥奪春令,連旬雪塞屋。嗷嗷何物聲,雲是饑民哭。 來請義倉米,奈何久空腹。寒威如戈矛,命盡須臾速。 憶昨去年水,雲濤卷平陸。高村既無麥,低田又無谷。 民間已乏食,租稅仍未足。縣令欲逃責,催科峻鞭朴。 嗟哉吾邦民,何以保骨肉。昂頭訴蒼蒼,和氣待春育。 春工本好生,此雪無乃酷。誰家敞園館,草樹變瓊玉。 美人學迴風,歡笑列燈燭。不如萬戶寒,唯憂五更促。 世無采詩官,悲歌寄鴻鵠。
xuán míng duó chūn lìng   lián xún xuě sāi áo áo shēng yún   shì mín    
lái qǐng cāng   nài jiǔ kōng hán wēi máo mìng   jǐn    
zuó nián shuǐ   yún tāo juǎn píng gāo cūn mài   tián yòu    
mín jiān shí   shuì réng wèi xiàn lìng táo cuī   jùn biān piáo    
jiē zāi bāng mín   bǎo ròu áng tóu cāng cāng   dài chūn    
chūn gōng běn hǎo shēng   xuě nǎi shuí jiā chǎng yuán guǎn cǎo   shù biàn qióng    
měi rén xué huí fēng   huān xiào liè dēng zhú wàn hán wéi   yōu gēng    
shì cǎi shī guān   bēi hóng