七愛詩·李翰林(白)

唐代 皮日休
吾愛李太白,身是酒星魄。口吐天上文,跡作人間客。 磥砢千丈林,澄澈萬尋碧。醉中草樂府,十幅筆一息。 召見承明廬,天子親賜食。醉曾吐御床,傲幾觸天澤。 權臣妒逸才,心如斗筲窄。失恩出內署,海岳甘自適。 刺謁戴接冪,赴宴著縠屐。諸侯百步迎,明君九天憶。 竟遭腐脅疾,醉魄歸八極。大鵬不可籠,大椿不可植。 蓬壺不可見,姑射不可識。五嶽為辭鋒,四溟作胸臆。 惜哉千萬年,此俊不可得。
ài tài bái   shēn shì jiǔ xīng kǒu tiān shàng wén   zuò rén jiān
lěi qiān zhàng lín   chéng chè wàn xún zuì zhōng cǎo yuè   shí
zhào jiàn chéng míng   tiān qīn shí zuì céng chuáng   ào chù tiān
quán chén cái   xīn dǒu shāo zhǎi shī ēn chū nèi shǔ   hǎi yuè gān shì
dài jiē   yàn zhù zhū hóu bǎi yíng   míng jūn jiǔ tiān
jìng zāo xié   zuì guī péng lóng   chūn 椿 zhí
péng jiàn   shè shí yuè wèi fēng   míng zuò xiōng
zāi qiān wàn nián   jùn