七愛詩·白太傅(居易)

唐代 皮日休
吾愛白樂天,逸才生自然。誰謂辭翰器,乃是經綸賢。 欻從浮艷詩,作得典誥篇。立身百行足,為文六藝全。 清望逸內署,直聲驚諫垣。所刺必有思,所臨必可傳。 忘形任詩酒,寄傲遍林泉。所望標文柄,所希持化權。 何期遇訾毀,中道多左遷。天下皆汲汲,樂天獨怡然。 天下皆悶悶,樂天獨舍旃。高吟辭兩掖,清嘯罷三川。 處世似孤鶴,遺榮同脫蟬。仕若不得志,可為龜鏡焉。
ài bái tiān   cái shēng rán shuí wèi hàn   nǎi shì jīng lún xián
chuā cóng yàn shī   zuò de diǎn gào piān shēn bǎi xíng   wéi wén liù quán
qīng wàng nèi shǔ   zhí shēng jīng jiàn yuán suǒ yǒu   suǒ lín chuán
wàng xíng rèn shī jiǔ   ào biàn lín quán suǒ wàng biāo wén bǐng   suǒ chí huà quán
huǐ   zhōng dào duō zuǒ qiān tiān xià jiē   tiān rán
tiān xià jiē mèn mèn   tiān shě zhān gāo yín liǎng   qīng xiào sān chuān
chǔ shì shì   róng tóng tuō chán shì ruò zhì   wèi guī jìng yān