七哀詩

明代 李夢陽
問客何方來,四月發回中。繁霜隕百草,樹木如寒冬。 客行一何遙,客顏一何憔。舉目望關山,關山郁蕭條。 少壯盡乘邊,崖谷何寥寥。戰馬不解鞍,弓矢常在腰。 碩鼠走空倉,城上狐狸跳。咄咄勿復陳,更問北來人。 六月天雨霜,哀哉生不辰。
wèn fāng lái   yuè huí zhōng fán shuāng yǔn bǎi cǎo shù   hán dōng    
xíng yáo   yán qiáo wàng guān shān guān   shān xiāo tiáo    
shào zhuàng jǐn chéng biān   liáo liáo zhàn jiě ān gōng   shǐ cháng zài yāo    
shuò shǔ zǒu kōng cāng   chéng shàng li tiào duō duō chén gèng   wèn běi lái rén    
liù yuè tiān shuāng   āi zāi shēng chén