圃中問訊梅友老榦疏花有足喜者

宋代 鄭清之
洗出金灘鎖骨沙,種成老樹競槎牙。 冰霜歷盡肌生玉,窗牖寒深影到紗。 舊歲枝頭新歲景,十分好處一分花。 誰言冷圃惟秋菊,春意撩人乃爾耶。
chū jīn tān suǒ shā   zhǒng chéng lǎo shù jìng chá  
bīng shuāng jìn shēng   chuāng yǒu hán shēn yǐng dào shā  
jiù suì zhī tóu xīn suì jǐng   shí fēn hǎo chù fēn huā  
shuí yán lěng wéi qiū   chūn liáo rén nǎi ěr