菩薩蠻(荼_)

宋代 侯置
東君管盡閒花草。紅紅白白知多少。末後一奩香。綠庭春晝長。 道人心似海。夢冷屏山里。莫剪最長條。從教玉步搖。
dōng jūn guǎn jǐn xián huā cǎo hóng hóng bái bái zhī duō shǎo hòu lián xiāng tíng chūn zhòu zhǎng
dào rén xīn shì hǎi mèng lěng píng shān jiǎn zuì cháng tiáo cóng jiào yáo