菩薩蠻 其二 垂絲海棠零落

宋代 李好古
東風一夜都吹損。晝長春殢佳人困。滿地委香鈿。人情誰肯憐。 詩人猶愛惜。故故頻收拾。雲彩縷絲絲。嬌嬈憶舊時。
dōng fēng dōu chuī sǔn zhòu cháng chūn jiā rén kùn mǎn wěi 滿 xiāng diàn rén qíng shuí kěn lián        
shī rén yóu ài pín shōu shí yún cai jiāo ráo jiù shí