菩薩蠻·牡丹含露真珠顆

宋代 佚名
牡丹含露真珠顆,美人折向庭前過。 含笑問檀郎,花強妾貌強? 檀郎故相惱,須道花枝好。 一向發嬌嗔,碎挼花打人。
dan hán zhēn zhū   měi rén zhé xiàng tíng qián guò
hán xiào wèn tán láng   huā qiáng qiè mào qiáng  
tán láng xiāng nǎo   dào huā zhī hǎo
xiàng jiāo chēn   suì ruá huā rén