菩薩蠻·隴雲暗合秋天白

唐代 尹鶚
隴雲暗合秋天白,俯窗獨坐窺煙陌。樓際角重吹, 黃昏方醉歸。 荒唐難共語,明日還應去。上馬出門時,金鞭莫與伊。 鳴鳴曉角調如語,畫樓三會喧雷鼓。枕上夢方殘, 月光鋪水寒。 蛾眉應斂翠,咫尺同千里。宿酒未全消,滿懷離恨饒。 錦茵閒襯丁香枕,銀釭燼落猶慵寢。顒坐遍紅爐, 誰知情緒孤。 少年狂盪慣,花曲長牽絆。去便不歸來,空教駿馬回。
lǒng yún àn qiū tiān bái   chuāng zuò kuī yān lóu jiǎo zhòng chuī  
huáng hūn fāng zuì guī
huāng táng nán gòng   míng hái yīng shàng chū mén shí   jīn biān
míng míng xiǎo jiǎo diào 調   huà lóu sān huì xuān léi zhěn shàng mèng fāng cán  
yuè guāng shuǐ hán
é méi yīng liǎn cuì   zhǐ chǐ tóng qiān 宿 jiǔ wèi quán xiāo   mǎn 滿 huái hèn ráo
jǐn yīn xián chèn dīng xiāng zhěn   yín gāng jìn luò yóu yōng qǐn yóng zuò biàn hóng  
shéi zhī qíng
shào nián kuáng dàng guàn   huā cháng qiān bàn biàn 便 guī lái   kōng jiào jùn 駿 huí