菩薩蠻

宋代 王之道
晴窗睡起爐煙直。香雲墮髻嬌無力。溪水碧涵空。拒霜深淺紅。 墜鞭還駐馬。縹緲珠簾下。自是意中人。臨風休障塵。
qíng chuāng shuì yān zhí xiāng yún duò jiāo shuǐ hán kōng shuāng shēn qiǎn hóng
zhuì biān hái zhù piāo miǎo zhū lián xià shì zhōng rén lín fēng xiū zhàng chén