菩薩蠻

唐代 歐陽炯
曉來中酒和春睡,四支無力雲鬟墜。斜臥臉波春, 玉郎休惱人¤ 日高猶未起,為戀鴛鴦被。鸚鵡語金籠,道兒還是慵。 紅爐暖閣佳人睡,隔簾飛雪添寒氣。小院奏笙歌, 香風簇綺羅¤ 酒傾金盞滿,蘭燭重開宴。公子醉如泥,天街聞馬嘶。 翠眉雙臉新妝薄,幽閨斜卷青羅幕。寒食百花時, 紅繁香滿枝¤ 雙雙梁燕語,蝶舞相隨去。腸斷正思君,閒眠冷繡茵。 畫屏繡閣三秋雨,香唇膩臉偎人語。語罷欲天明, 嬌多夢不成¤ 曉街鐘鼓絕,嗔道如今別。特地氣長吁,倚屏彈淚珠。
xiǎo lái zhōng jiǔ chūn shuì   zhī yún huán zhuì xié liǎn chūn  
láng xiū nǎo rén   ¤
gāo yóu wèi   wèi liàn yuān yāng bèi yīng jīn lóng   dào er hái shì yōng
hóng nuǎn jiā rén shuì   lián fēi xuě tiān hán xiǎo yuàn zòu shēng  
xiāng fēng luó   ¤
jiǔ qīng jīn zhǎn mǎn 滿   lán zhú chóng kāi yàn gōng zuì   tiān jiē wén
cuì méi shuāng liǎn xīn zhuāng báo   yōu guī xié juǎn qīng luó hán shí bǎi huā shí  
hóng fán xiāng mǎn 滿 zhī   ¤
shuāng shuāng liáng yàn   dié xiāng suí cháng duàn zhèng jūn   xián mián lěng xiù yīn
huà píng xiù sān qiū   xiāng chún liǎn wēi rén tiān míng  
jiāo duō mèng chéng   ¤
xiǎo jiē zhōng jué   chēn dào jīn bié cháng   píng dàn lèi zhū