菩薩蠻

宋代 程垓
曉煙籠日浮山翠。春風著水回川媚。遠近碧重重。人家山色中。 野花香自度。似識幽人處。安得著三間。與山終日閒。
xiǎo yān lóng shān cuì chūn fēng zhù shuǐ huí chuān mèi yuǎn jìn chóng chóng rén jiā shān zhōng
huā xiāng shì shí yōu rén chù ān zhù sān jiān shān zhōng xián