菩薩蠻

宋代 程垓
東風有意留人住。薰風無意催人去。去住兩茫然。相逢成短緣。 平生花柳笑。過後關心少。今日奈情何。為伊饒恨多。
dōng fēng yǒu liú rén zhù xūn fēng cuī rén zhù liǎng máng rán xiāng féng chéng duǎn yuán
píng shēng huā liǔ xiào guò hòu guān xīn shǎo jīn nài qíng wèi ráo hèn duō