菩薩蠻

宋代 程垓
小窗蔭綠清無暑。篆香終日縈蘭炷。冰簟漲寒濤。清風一枕高。 有人團扇卻。門掩庭花落。少待月侵床。教他魂夢涼。
xiǎo chuāng yīn qīng shǔ zhuàn xiāng zhōng yíng lán zhù bīng diàn zhǎng hán tāo qīng fēng zhěn gāo
yǒu rén tuán shàn què mén yǎn tíng huā luò shǎo dài yuè qīn chuáng jiào hún mèng liáng