菩薩蠻

宋代 程垓
和風暖日西郊路。遊人又踏青山去。何處碧雲衫。映溪才兩三。 疏鬆分翠黛。故作羞春態。回首杏煙消。月明歸渡橋。
fēng nuǎn 西 jiāo yóu rén yòu qīng shān chǔ yún shān yìng cái liǎng sān
shū sōng fēn cuì dài zuò xiū chūn tài huí shǒu xìng yān xiāo yuè míng guī qiáo