普明庵用坡公原韻

清代 謝照
溪流邐迤石徑細,午風不啟重門閉。尋幽信步入山來,空翠不知滿衣袂。 禪房磬逗白雲深,日斜猶作句留計。生平空復愛居山,佳游即此殊難繼。 歸去空齋一夜眠,定夢溪光照鬟髻。老衲如何笑不言,愧爾出塵余入世。
liú shí jìng   fēng chóng mén xún yōu xìn shān lái kōng   cuì zhī mǎn 滿 mèi    
chán fáng qìng dòu bái yún shēn   xié yóu zuò liú shēng píng kōng ài shān jiā   yóu shū nán    
guī kōng zhāi mián   dìng mèng guāng zhào huán lǎo xiào yán kuì   ěr chū chén shì