蒲津河亭

唐代 唐彥謙
宿雨清秋霽景澄,廣亭高樹向晨興。煙橫博望乘槎水, 日上文王避雨陵。孤棹夷猶期獨往,曲闌愁絕每長憑。 思鄉懷古多傷別,況此哀吟意不勝。
宿 qīng qiū jǐng chéng   guǎng tíng gāo shù xiàng chén xīng yān héng wàng chéng chá shuǐ  
shàng wén wáng líng zhào yóu wǎng   lán chóu jué měi zhǎng píng
xiāng huái duō shāng bié   kuàng āi yín shèng