泊召伯埭

宋代 汪藻
孤舟渺無根,夜歷數村雨。今朝亂晴景,水鏡寫霜樹。 哀鴻念群聲,正到客愁處。男兒有懷抱,何事亦關汝。 蒼煙接牛斗,惝恍迷歸路。明發問吾儂,乘流去復住。
zhōu miǎo gēn   shǔ cūn jīn zhāo luàn qíng jǐng shuǐ   jìng xiě shuāng shù    
āi hóng niàn qún shēng   zhèng dào chóu chù nán ér yǒu huái bào   shì guān    
cāng yān jiē niú dòu   chǎng huǎng guī míng wèn nóng chéng   liú zhù