破硯

宋代 許棐
碌碌礱磑間,得此一雋石。磨我三十年,貌黧雙鬢白。 渠亦苦我磨,眼穿流淚墨。老蟾在傍笑,兩窮自相厄。
lóng wéi jiān   juàn shí sān shí nián mào   shuāng bìn bái    
  yǎn chuān 穿 liú lèi lǎo chán zài bàng xiào liǎng   qióng xiāng è