泊徐城寄杜挺之王平甫

宋代 梅堯臣
十里五里一值淺,千愁萬愁過徐城。 王君論與河流阻,杜老談思月色清。 岸若屹牆空自面,樹如張蓋欲誰傾。 二人黨及親朝夕,更晚更遲何計程。
shí zhí qiǎn   qiān chóu wàn chóu guò chéng  
wáng jūn lùn liú   lǎo tán yuè qīng  
àn ruò qiáng kōng miàn   shù zhāng gài shuí qīng  
èr rén dǎng qīn zhāo   gèng wǎn gèng chí chéng