破山瓔珞樹歌

明代 陳瑚
破山之麓興福寺,庭有雙珠樹。狀為纓絡抱佳趣,上有虬乾乾青雲,下有垂條蒼蒼拂行路。 傳聞植自齊梁間,龍山北澗詩未刪。名賢新聲更間起,野人對此怡心顏。 茲樹篤生有妙理,左兮開花右結子。山鳥不敢巢其巔,猿猱鼷鼠不敢穴其里。 豈曰碩果宜留存,天地亦若為爾培靈根。或欲斬其根,披其枝,當風雜疊摧燒之。 樹若有靈聽我前致詞,泰山山頭千尺松,只今已受秦皇封。 斧斤柯石遍海內,爾樹安得仍以不材終。君不見七星壇前七株檜,昭明手澤今何在。 又不見三峰數仞丹桂花,可憐劖削無萌芽。萬物成毀固有數,生無掛礙死無怖。 爾住四高僧前千百年,聞吾此言當恍然。
shān zhī xīng   tíng yǒu shuāng zhū shù zhuàng wèi yīng luò bào jiā   shàng yǒu qiú gàn gàn qīng yún   xià yǒu chuí tiáo cāng cāng xíng
chuán wén zhí liáng jiān   lóng shān běi jiàn shī wèi shān míng xián xīn shēng gèng jiān   rén duì xīn yán
shù shēng yǒu miào   zuǒ kāi huā yòu jié shān niǎo gǎn cháo diān   yuán náo shǔ gǎn xué
yuē shuò guǒ liú cún   tiān ruò wéi ěr péi líng gēn huò zhǎn gēn   zhī   dāng fēng dié cuī shāo zhī
shù ruò yǒu líng tīng qián zhì   tài shān shān tóu qiān chǐ sōng   zhī jīn shòu qín huáng fēng
jīn shí biàn hǎi nèi   ěr shù ān réng cái zhōng jūn jiàn xīng tán qián zhū guì   zhāo míng shǒu jīn zài
yòu jiàn sān fēng shù rèn dān guì huā   lián chán xuē méng wàn chéng huǐ yǒu shù   shēng guà ài
ěr zhù gāo sēng qián qiān bǎi nián   wén yán dāng huǎng rán