婆羅門引 過孟津河山亭故基

金朝 元好問
短衣匹馬,白頭重過洛陽城。百年一夢初驚。寂寞高秋雲物,殘照半林明。澹橫舟古渡,落雁寒汀。河山故亭。人與鏡、兩崢嶸。爭信黃壚此日,深谷高陵。一時朋輩,謾留住、窮途阮步兵。尊俎地、誰慰飄零。
duǎn   bái tóu zhòng guò luò yáng chéng bǎi nián mèng chū jīng gāo qiū yún   cán zhào bàn lín míng dàn héng zhōu   luò yàn hán tīng shān tíng rén jìng liǎng zhēng róng zhēng xìn huáng   shēn gāo líng shí péng bèi   mán liú zhù qióng ruǎn bīng zūn shuí wèi piāo líng