泊廬陵

唐代 劉璉
彤霞炫餘暉,日落川上明。漾舟循水岸,凝矚瞰連城。 樓閣相映帶,雉堞互回縈。春樹郁蒼蒼,色與暮雲平。 陟徑坐孤驛,華燭熒如星。端居有餘閒,庭館淒以清。 稍喜人語靜,又聞翔雁鳴。依依越鄉感,戚戚懷祿情。 覽詩不成章,欲語誰與聆。
tóng xiá xuàn huī   luò chuān shàng míng yàng zhōu xún shuǐ àn níng   zhǔ kàn lián chéng    
lóu xiāng yìng dài   zhì dié huí yíng chūn shù cāng cāng   yún píng    
zhì jìng zuò   huá zhú yíng xīng duān yǒu xián tíng   guǎn qīng    
shāo rén jìng   yòu wén xiáng yàn míng yuè xiāng gǎn   huái qíng 祿    
lǎn shī chéng zhāng   shuí líng