破鏡詞

宋代 許棐
寶鏡一從分破後,不堪磨拭照妝鈿。倩誰攜上青雲去,補得今宵缺月圓。
bǎo jìng cóng fēn hòu   kān shì zhào zhuāng diàn qiàn shuí xié shàng qīng yún   jīn xiāo quē yuè yuán