琵琶亭

宋代 陳造
抱愁莫遣朱弦鳴,此聲更與愁人聽。 江邊一聞琵琶語,月慘風淒如動情。 何況思婦傷幽獨,少年多藝顏如玉。 江州司馬廊廟人,暮上諫書朝放逐。 輕攏細捻忍淚彈,開樽側耳思惘然。 一詩說盡兩心事,遺音翻入歌舞筵。 此翁詩名自千古,誦詩亦嘆琵琶女。 誰惜亭前泊舟客,頗為漂零動淒楚。 鄰家故妓春風手,此曲每侑澆愁酒。 今宵月影只三人,倚欄長嘯空搔首。
bào chóu qiǎn zhū xián míng   shēng gèng chóu rén tīng  
jiāng biān wén pa   yuè cǎn fēng dòng qíng  
kuàng shāng yōu   shào nián duō yán  
jiāng zhōu láng miào rén   shàng jiàn shū cháo fàng zhú  
qīng lǒng niǎn rěn lèi dàn   kāi zūn ěr wǎng rán  
shī shuō jǐn liǎng xīn shì   yīn fān yán  
wēng shī míng qiān   sòng shī tàn pa  
shuí tíng qián zhōu   wèi piāo líng dòng chǔ  
lín jiā chūn fēng shǒu   měi yòu jiāo chóu jiǔ  
jīn xiāo yuè yǐng zhǐ sān rén   lán cháng xiào kōng sāo shǒu