貧甚自勵

宋代 陸游
忍病停朝藥,捐書省夜燈。 都門下第客,山寺退居僧。 天每臨幽隱,人何與廢興?能輕馬千駟,肯慕稷三升!
rěn bìng tíng cháo yào   juān shū shěng dēng
dōu mén xià   shān tuì 退 sēng
tiān měi lín yōu yǐn   rén fèi xīng   néng qīng qiān   kěn sān shēng