品令(二之二)

宋代 秦觀
掉又懼。天然個品格。於中壓一。簾兒下時把鞋兒踢。語低低、笑咭咭。 每每秦樓相見,見了無限憐惜。人前強不欲相沾識。把不定、臉兒赤。
diào yòu tiān rán pǐn zhōng lián ér xià shí xié ér xiào
měi měi qín lóu xiāng jiàn   jiàn liǎo xiàn lián rén qián qiáng xiāng zhān shí dìng liǎn ér chì