平韻滿江紅(牡丹)

宋代 彭元遜
翠袖余寒,早添得、銖衣幾重。保須怪、妍華都謝,更為誰容。銜盡吳花成鹿苑,人間不恨雨和風。便一枝、流落到人家,清淚紅。 山霧濕,倚熏籠。垂バ葉,鬢酥融。恨宮雲一朵,飛過空同。白日長閒青鳥在,楊家花落白苹中。問故人、忍更負東風,尊酒空。
cuì xiù hán   zǎo tiān zhū zhòng bǎo guài yán huá dōu xiè   gèng wéi shuí róng xián jǐn huā chéng 鹿 yuàn   rén jiān hèn fēng biàn 便 zhī liú luò dào rén jiā   qīng lèi hóng
shān shī   xūn lóng chuí     bìn róng hèn gōng yún duǒ   fēi guò kōng tóng bái zhǎng xián qīng niǎo zài   yáng jiā huā luò bái píng zhōng wèn rén rěn gèng dōng fēng   zūn jiǔ kōng