平望驛阻雨二十句

明代 饒與齡
萬里赴神京,踽踽一舟獨。徂冬更中春,漫爾滯行躅。 光景隨地遷,攬之輒有觸。把筆寫幽情,支詞盈素牘。 沖寒怯衣單,慮寇挑燈讀。飆風送雨聲,湖波搖地軸。 偶值覺傷神,擁被姑閉目。憶昔陶潛翁,解綬恆對菊。 豈不慕榮華,灑酒甘野簌。外物無所縈,日夕袛坦腹。
wàn shén jīng   zhōu dōng gèng zhōng chūn   màn ěr zhì xíng zhú
guāng jǐng suí qiān   lǎn zhī zhé yǒu chù xiě yōu qíng   zhī yíng
chōng hán qiè dān   kòu tiǎo dēng biāo fēng sòng shēng   yáo zhóu
ǒu zhí jué shāng shén   yōng bèi táo qián wēng   jiě shòu héng duì
róng huá   jiǔ gān wài suǒ yíng   tǎn