平望夜景

宋代 楊萬里
二冬冬,三噹噹, 夜泊平望更點長。新月無光湖有光, 昨宵一雪今宵霜,犬吠兩岸皈人忙。 夜深人靜無一事,畫燭泣殘人慾睡。 忽有漁舡外水來,一棹波聲風雨至。 半生隨在紅塵中,浮家東吳東復東。 樓舡夜宿琉璃國,誰言別有水精宮。
èr dōng dōng   sān dāng dāng  
píng wàng gēng diǎn zhǎng xīn yuè guāng yǒu guāng    
zuó xiāo xuě jīn xiāo shuāng   quǎn fèi liǎng àn guī rén máng  
shēn rén jìng shì   huà zhú cán rén shuì  
yǒu chuán wài shuǐ lái   zhào shēng fēng zhì  
bàn shēng suí zài hóng chén zhōng   jiā dōng dōng dōng  
lóu chuán 宿 liú li guó   shuí yán bié yǒu shuǐ jīng gōng