瓶桃限韻

清代 敦敏
疏欞香隔影迷濛,一種清幽似畫中。何必武陵尋釣艇,自然春色隱簾籠。 開來忽漫侵書暗,落去無愁流水空。靜對軍持還閉戶,任他舞蝶亂東風。
shū líng xiāng yǐng méng   zhǒng qīng yōu shì huà zhōng líng xún diào tǐng   rán chūn yǐn lián lóng
kāi lái màn qīn shū àn   luò chóu liú shuǐ kōng jìng duì jūn chí hái   rèn dié luàn dōng fēng