平生八見女而存者五人比又得女少稷作詩寬次

宋代 韓元吉
漸老思似續,撫懷良惘然。 空餘歲寒心,凜凜松柏堅。 平生孔明婦,貧賤房且專。 生女不生男,造物寧我偏。 孌彼五嬌兒,弄瓦相隨肩。 人言可御盜,無乃繆以千。 囊金不辦嫁,擇婿那敢全。 今年又增一,比比安求旃。 覺貧與覺富,可笑還可憐。 向來兩童烏,泡幻隨變遷。 應門固未計,疇復與我玄。 我家豈無人,文章紹編箋。 經心不能釋,欲語氣已填。 筮言晚當見,默禱資明蠲。 行年且四十,那得慰眼前。 陶公謂勝坻,此論吾師焉。 舒宣儻可待,弓裘猶足傳。 今者事方殷,煩君費詩篇。 君詩妙難敵,巨刃迎小鮮。 炯炯明月珠,一一照眼圓。 吁嗟人生事,歲月如奔川。 豈不舍我憂,熊羆夢豐年。 蓬門亦何祥,但見巾帨懸。 會當亦添丁,荷鋤賦歸田。 老妻鼓掌笑,子意將誰愆。 須知百男惡,未若一女賢。 矧子四壁空,蓋頭無尺椽。 兒女分所定,底用相鑱鐫。 尚應具扁舟,江湖窮泝沿。 為君聘絡秀,椎牛事烹煎。
jiàn lǎo   huái liáng wǎng rán  
kòng suì hán xīn   lǐn lǐn sōng bǎi jiān  
píng shēng kǒng míng   pín jiàn fáng qiě zhuān  
shēng shēng nán   zào níng piān  
luán jiāo ér   nòng xiāng suí jiān  
rén yán dào   nǎi móu qiān  
náng jīn bàn jià   婿 gǎn quán  
jīn nián yòu zēng   ān qiú zhān  
jué pín jué   xiào hái lián  
xiàng lái liǎng tóng   pào huàn suí biàn qiān  
yìng mén wèi   chóu xuán  
jiā rén   wén zhāng shào biān jiān  
jīng xīn néng shì   tián  
shì yán wǎn dāng jiàn   dǎo míng juān  
xíng nián qiě shí   de wèi yǎn qián  
táo gōng wèi shèng chí   lùn shī yān  
shū xuān tǎng dài   gōng qiú yóu chuán  
jīn zhě shì fāng yīn   fán jūn fèi shī piān  
jūn shī miào nán   rèn yíng xiǎo xiān  
jiǒng jiǒng míng yuè zhū   zhào yǎn yuán  
jiē rén shēng shì   suì yuè bēn chuān  
shě yōu   xióng mèng fēng nián  
péng mén xiáng   dàn jiàn jīn shuì xuán  
huì dāng tiān dīng   chú guī tián  
lǎo zhǎng xiào   zi jiāng shuí qiān  
zhī bǎi nán è   wèi ruò xián  
shěn zi kōng   gài tóu chǐ chuán  
ér fēn suǒ dìng   yòng xiāng chán juān  
shàng yīng piān zhōu   jiāng qióng yán 沿  
wèi jūn pìn luò xiù   zhuī niú shì pēng jiān