平山堂
昔日西風捲地狂,只堪吹雁過瀟湘。
黃沙萬里暮天遠,白水一杯秋井香。
楊柳年年人老大,江山處處客淒涼。
朅來無限興亡事,淚落淮南古戰場。
xī
昔
rì
日
xī
西
fēng
風
juǎn
捲
dì
地
kuáng
狂
,
zhǐ
只
kān
堪
chuī
吹
yàn
雁
guò
過
xiāo
瀟
xiāng
湘
。
huáng
黃
shā
沙
wàn
萬
lǐ
里
mù
暮
tiān
天
yuǎn
遠
,
bái
白
shuǐ
水
yī
一
bēi
杯
qiū
秋
jǐng
井
xiāng
香
。
yáng
楊
liǔ
柳
nián
年
nián
年
rén
人
lǎo
老
dà
大
,
jiāng
江
shān
山
chù
處
chù
處
kè
客
qī
淒
liáng
涼
。
qiè
朅
lái
來
wú
無
xiàn
限
xīng
興
wáng
亡
shì
事
,
lèi
淚
luò
落
huái
淮
nán
南
gǔ
古
zhàn
戰
chǎng
場
。