平涼道中
青山炯無塵,塵滿行人衣。
行人望青山,咫尺不得歸。
吾歸不作難,世故苦相違。
何當臨溪水,一洗從前非。
qīng
青
shān
山
jiǒng
炯
wú
無
chén
塵
,
chén
塵
mǎn
滿
xíng
行
rén
人
yī
衣
。
xíng
行
rén
人
wàng
望
qīng
青
shān
山
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
bù
不
dé
得
guī
歸
。
wú
吾
guī
歸
bù
不
zuò
作
nán
難
,
shì
世
gù
故
kǔ
苦
xiāng
相
wéi
違
。
hé
何
dāng
當
lín
臨
xī
溪
shuǐ
水
,
yī
一
xǐ
洗
cóng
從
qián
前
fēi
非
。