憑闌

明代 于謙
晚晴公館有餘閒,獨上危樓望遠山。散盡白雲收盡雨,歸鴉背得夕陽還。
wǎn qíng gōng guǎn yǒu xián   shàng wēi lóu wàng yuǎn shān sàn jìn bái yún shōu jǐn   guī bèi yáng hái