平江道中

宋代 王炎
筍輿踏瘦石,揮汗日亭午。山斷忽眼明,人家住溪滸。 解衣近綠陰,隔枝鳥相語。好風送涼來,坐久失畏暑。 潭潭一水綠,可以浣塵土。樵歌響空谷,漁艇散前浦。 丘壑太寂寥,從俗祇自苦。征夫問前途,欲往空顧佇。
sǔn 輿 shòu shí   huī hàn tíng shān duàn yǎn míng rén   jiā zhù    
jiě jìn yīn   zhī niǎo xiāng hǎo fēng sòng liáng lái zuò   jiǔ shī wèi shǔ    
tán tán shuǐ   huàn chén qiáo xiǎng kōng   tǐng sàn qián    
qiū tài liáo   cóng zhēng wèn qián   wǎng kōng zhù