霹靂琴

宋代 李廌
老桐初無異,憔悴輩散木。 良材固自信,終歲委空谷。 孤根聽霜霰,厥命寄樵牧。 雖雲具宮徵,誰意望琴築。 天公憐冤憤,霹靂驅怪伏。 蛟龍出蒼干,電火燃裂腹。 造物一愍吊,為惠在反覆。 神馳變廢物,瞻賞改舊目。 裂為君子琴,日奏太古曲。 因知物興廢,尚爾轉禍福。 志士抱孤操,來者怳未卜。 壯年昧籌算,奚用定榮辱。
lǎo tóng chū   qiáo cuì bèi sàn  
liáng cái xìn   zhōng suì wěi kōng  
gēn tīng shuāng xiàn   jué mìng qiáo  
suī yún gōng zhēng   shuí wàng qín zhù  
tiān gōng lián yuān fèn   guài  
jiāo lóng chū cāng gàn   diàn huǒ rán liè  
zào mǐn diào   wèi huì zài fǎn  
shén chí biàn fèi   zhān shǎng gǎi jiù  
liè wèi jūn zi qín   zòu tài  
yīn zhī xīng fèi   shàng ěr zhuǎn huò  
zhì shì bào cāo   lái zhě huǎng wèi  
zhuàng nián mèi chóu suàn   yòng dìng róng