僻居

宋代 張綱
陋巷人誰樂,窮居意自安。擁門雲樹暗,繚徑土花乾。 白髮驚時速,青燈耿夜寒。中原滿胡騎,一念一悲酸。
lòu xiàng rén shuí   qióng ān yōng mén yún shù àn liáo   jìng huā qián    
bái jīng shí   qīng dēng gěng hán zhōng yuán mǎn 滿   niàn bēi suān