僻居

宋代 康與之
巷僻過從少,柴門盡日關。 鶯聲常在柳,雲影不離山。 有道難言□,雖貧未厭閒。 川原煙四暝,春思有無間。
xiàng guò cóng shǎo   chái mén jìn guān  
yīng shēng cháng zài liǔ   yún yǐng shān  
yǒu dào nán yán     suī pín wèi yàn xián  
chuān yuán yān míng   chūn yǒu jiàn