瓢所應召指所居喧中寂索詩為別

明代 王恭
博陵有道者,生事唯一瓢。觸目盡擾擾,冥棲獨寥寥。 傍人笑問何能爾,雲是靈台本如此。雲海天虛夜月閒,霜林木脫秋聲起。 有時齋沐坐禪床,復愛真人曲密房。鼻端有白分明見,腔里無機自在忘。 草玄更倚揚雄席,飲酒不愁元亮壁。吟思千重境又玄,凡情一洗心皆寂。 舊隱東林野水邊,暫辭猿鶴謝蘭荃。玉堂冠蓋思同調,滄海漁樵寫贈言。 仙舟臘月閩川道,大雪飛花遍江島。稽首喧中別故人,他年來訪商山皓。
líng yǒu dào zhě   shēng shì wéi piáo chù jǐn rǎo rǎo   míng liáo liáo
bàng rén xiào wèn néng ěr   yún shì líng tái běn yún hǎi tiān yuè xián   shuāng lín tuō qiū shēng
yǒu shí zhāi zuò chán chuáng   ài zhēn rén fáng duān yǒu bái fēn míng jiàn   qiāng zai wàng
cǎo xuán gèng yáng xióng   yǐn jiǔ chóu yuán liàng yín qiān zhòng jìng yòu xuán   fán qíng xīn jiē
jiù yǐn dōng lín shuǐ biān   zàn yuán xiè lán quán táng guān gài tóng diào 調   cāng hǎi qiáo xiě zèng yán
xiān zhōu yuè mǐn chuān dào   xuě fēi huā biàn jiāng dǎo shǒu xuān zhōng bié rén   nián lái fǎng shāng shān hào